Sáng ngày 02/03, tại Trường THPT Bình Chiểu, buổi sinh hoạt dưới cờ tuần 10 đã diễn ra trong không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy ấm áp, mang đến nhiều cung bậc cảm xúc và ý nghĩa sâu sắc cho toàn thể học sinh và giáo viên.

Mở đầu chương trình là phần tổng kết thi đua tháng và công bố bảng xếp hạng các tập thể lớp tiêu biểu, ghi nhận sự cố gắng bền bỉ, tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên trong học tập cũng như rèn luyện của các lớp.


Hạng nhất tuần: 10A4, 11B12, 12C10

Thi đua tháng:
Nhất: 10A4, 11B6, 12C10
Nhì: 10A1, 11B12, 12C6, 12C16, 12C17
Ba: 10A2, 11B13

Tiếp theo, chương trình tiến hành trao giải Hội thi “Rung chuông vàng”, tuyên dương những trí tuệ trẻ đã dành giải cao. Đây là sân chơi trí tuệ bổ ích, góp phần khơi dậy tinh thần học hỏi và ý chí chinh phục tri thức của học sinh toàn trường.
Tại buổi sinh hoạt dưới cờ, nhà trường cũng đã phát động cuộc thi “Sáng kiến bảo đảm trật tự trường học về phòng chống bạo lực học đường” lần III năm 2026 trong Ngành Giáo dục và Đào tạo Thành phố Hồ Chí Minh”

Nhưng phần khiến không gian thật sự chùng xuống, lắng lại và chạm tới trái tim tất cả mọi người chính là chuyên đề do TS Huỳnh Anh Bình chia sẻ: “Mẹ – Điều bình dị phi thường”.
Không phải là một bài diễn thuyết, cũng không phải là một bài giảng, thầy nói chuyện như đang kể — kể bằng ký ức, bằng trải nghiệm, bằng những điều rất thật của đời sống. Thầy nhắc về cha mẹ không bằng những mỹ từ lớn lao, mà bằng những hình ảnh quen thuộc đến nao lòng...
Có lúc cả sân trường im phăng phắc — không phải vì bị yêu cầu giữ trật tự, mà vì ai cũng đang mải nghĩ về một người ở nhà. Có bạn cúi đầu rất lâu, có bạn lặng lẽ lau mắt. Bởi điều thầy nói không xa lạ, mà gần đến mức khiến người ta giật mình nhận ra: bấy lâu nay mình vẫn được yêu thương nhiều đến thế, chỉ là chưa từng dừng lại để hiểu và nhận ra.
Thầy không dạy một bài học đạo lý, mà trao cho học sinh một cảm giác — cảm giác biết ơn, cảm giác cần cố gắng. Rằng phía sau mỗi bước trưởng thành của ta luôn có một người lùi lại; phía sau mỗi thành công của ta luôn có một người chưa từng được gọi tên. Và đôi khi, điều vĩ đại nhất trên đời không phải là những gì ta đạt được, mà là người vẫn luôn ở đó chờ ta trở về.